Tôi còn nhớ cái đêm Italy gặp Brazil ở bán kết 1994. Ngồi co ro trước cái tivi 21 inch nhà hàng xóm, mấy chục người chen chúc nhau trong căn phòng khói thuốc mù mịt. Không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng thở. Bóng đá hồi đó nó thiêng liêng lắm — cái thiêng liêng của thứ gì đó hiếm, không phải lúc nào cũng được xem. Bây giờ World Cup 2026 đang đến, tôi lại thấy cái bồn chồn quen thuộc đó trở về. Nhưng lần này xen lẫn một thứ gì đó buồn hơn. Vì tôi biết, đây có thể là lần cuối cùng.

Lần cuối cùng của nhiều người. Của Ronaldo. Của Messi. Của cả một thế hệ mà chúng ta đã ngồi xem lớn lên, già đi, rồi vẫn không chịu buông tay.
Khi những huyền thoại không còn bất tử
Messi thì đã xong rồi — theo nghĩa đẹp nhất của từ đó. Ông ấy có World Cup 2022 ở Qatar, có cái kết hoàn hảo mà cả thế giới mong cho ông. Nếu ông ấy đến Mỹ mùa hè 2026 này — khai mạc 11 tháng 6, chung kết dự kiến 19 tháng 7 — thì đó là hành trình của một người đã không còn gì phải chứng minh. Ông đá vì ông yêu trái bóng thôi. Tôi nghĩ vậy, và nghĩ vậy thấy ấm lòng.
Còn Ronaldo thì khác. Ronaldo chưa xong. Ông ấy chưa bao giờ có cái khoảnh khắc như Messi ở Lusail. Và cái sự chưa xong đó, nó vừa đáng thương vừa đáng kính theo một cách rất kỳ lạ. Một người đã ghi hơn 900 bàn trong sự nghiệp, đã phá vỡ mọi kỷ lục có thể phá — nhưng vẫn đứng dậy mỗi sáng với nỗi thèm khát chưa nguội. Kỳ World Cup lần này, ở tuổi 41, ông ấy sẽ ra sao? Tôi không biết. Mà tôi nghĩ chẳng ai biết thật sự.
Rồi còn Lewandowski. Còn Benzema nếu ông ấy quay lại. Còn Giroud đã giải nghệ. Cả một thế hệ tiền đạo già mà hay đến mức người ta phải đặt câu hỏi: sau họ, ai sẽ lấp được cái khoảng trống đó?
Và thế hệ trẻ đang gõ cửa rất ồn ào
Vinicius Junior. Kylian Mbappé. Erling Haaland. Những cái tên đó không còn mới nữa, nhưng World Cup 2026 mới thật sự là sân khấu đầu tiên để họ khẳng định mình không chỉ là “ngôi sao trẻ triển vọng” mà là người thống trị thật sự. Mbappé đã có 2018, đã có 2022. Nhưng chưa có danh hiệu Vua phá lưới riêng của mình ở một kỳ World Cup mà ông ấy là số một tuyệt đối. Haaland thì đang mang trên vai cả một Na Uy đói khát — đội bóng lần đầu tiên có thể góp mặt tại sân chơi lớn nhất hành tinh sau bao nhiêu năm vắng mặt đau lòng.
World Cup 2026 có 48 đội, chia thành 12 bảng mỗi bảng 4 đội, đá trải dài trên ba quốc gia đồng chủ nhà là Mỹ, Canada và Mexico. Nhiều đội hơn nghĩa là nhiều trận hơn, nhiều cơ hội hơn để một chân sút thoát ra khỏi đám đông. Cũng nhiều bất ngờ hơn. Tôi thích điều đó. Bóng đá không nên quá dễ đoán.
Các chuyên gia và trang tổng hợp như BongdaNET đang theo dõi sát sao mọi diễn biến, từ dự đoán đội hình đến phân tích kèo từng bảng đấu — nhưng thật ra, đó là công việc của người lý trí. Còn tôi, tôi xem bằng cảm xúc.
Người ghi bàn cuối cùng của một thời đại
Cái bàn thắng quan trọng nhất của World Cup 2026 — theo tôi — không phải bàn thắng ở chung kết. Nó là bàn thắng nào đó của một người sắp giải nghệ, trong một buổi chiều tháng 7 ở đâu đó bên Mỹ, rồi ông ấy quỳ xuống sân cỏ và khóc. Không phải vì vui. Mà vì biết đây là lần cuối.
Tôi đã thấy Zidane làm vậy năm 1998. Tôi đã thấy Ronaldinho mờ dần. Tôi đã thấy Messi cuối cùng ngước nhìn trời đêm Qatar với chiếc cúp trên tay. Những khoảnh khắc đó không cần tỉ số. Nó chỉ cần mình ngồi đó, im lặng, và nhớ.
Ai sẽ là vua phá lưới cuối cùng của thế hệ vàng? Tôi không biết. Nhưng tôi sẽ ngồi xem. Như hồi còn nhỏ. Như chưa bao giờ già đi.
Bóng đá là niềm vui, hãy theo dõi và cổ vũ có trách nhiệm — nếu bạn tham gia dự đoán hay đặt cược, hãy chơi điều độ và trong khuôn khổ pháp luật.

